Chàng trai cùng học đại học một lớp với cô gái. Họ yêu nhau vào lúc khóm hoa đinh hương trong vườn trường mới nở. Đến năm cuối cùng, họ sắp sửa tốt nghiệp, chàng trai được phân về làm giáo viên trung học ở quê hương mình theo nguyện vọng.
Chàng trai yêu cô gái một cách ghi lòng tạc dạ. Chàng ta muốn mang bông hoa có đầy đủ ý nghĩa về tình yêu tặng cho cô gái.

Cho đến khi, chàng trai có cuộc trò chuyện dài dài với ông bố của cô gái. Chàng mới hiểu ra rằng cả cuộc đời hạnh phúc của cô gái không thể tự mình cho chàng trai được. Vì mảnh đất khô cằn, nghèo nàn của chàng trai không thích hợp để vun trong cho bông hồng thành thị kiêu sa được.
Ngày lễ tình yêu 14 tháng 2, chàng trai và cô gái cùng nhau ra khỏi quán trà. Họ nhìn nhau, cùng đi xe lam về. Chiếc xe bò chậm chạp trên đường tuyến. Chàng trai ngồi bên cạnh bác lái xe. Đôi lúc, chàng muốn quay lại nói chuyện với cô gái vài câu gì đó. Đều bị ánh mắt lơ đãng, không hồn của cô gái cắt ngang. Lúc này cô gái có phần không yên ổn lắm.
Chàng trai xuống xe để cô gái đi một mình, xe lam ngừng ở ngã ba đường, hai người còn đi bộ với nhau một quãng nữa. Chàng trai đi trước, cô gái đi sau. Họ tới một khu vực ngổn ngang, đang thi công xây dựng các công trình.
Đã đến gần nhà cô gái. Ánh đèn phía ban công nhà cô gái lúc nào cũng sáng. Phía trước mặt nhà cô gái là một ngôi nhà lớn, cao mười tầng đang được xây dựng. Cha mẹ cô xây dựng ngôi nhà này cho riêng cô.
Cô gái rất thích ngôi nhà này, nhưng cô cũng thích chàng trai. Cô gái hi vọng chàng trai giơ bàn tay ra, dìu dắt cô, cho cô thêm lòng tự tin và sự cổ vũ … Nhưng …

Họ tới phía trước gần nhà cô. Họ đứng, nhìn nhau. Cô gái nhìn chàng trai với con mắt mong đợi, hy vọng. Thật tuyệt vời từng mảng lả tả, chàng trai mạnh dạn hẳn lên, nói với cô gái: “Cho anh ôm em một chút … có được không?”
Cô gái hơi ngẩn đầu lên, nhìn tuyết bay bay trên bầu trời, không trả lời. Chàng trai nhìn vào mắt của cô gái, thấy màu sắc của sự tuyệt vọng. Cô gái lúng túng gỡ chiếc khăn che đầu, phủi những bông tuyết, quay mình đi.
Cô gái mở cửa nhà, chần chừ một lát, nhưng không quay lại với chàng trai. Chàng trai đứng trơ một mình dưới trời tuyết, ngao ngán, day chân lên đống tuyết nhưng vẫn cố nhìn lên làn ánh sáng êm dịu phát ra từ phía ban công nhà cô gái.
Trong yên tĩnh của đêm tuyết bỗng vang lên một âm thanh khủng khiếp. Đó là sợi dây tời bị đứt làm cho cả một tấm thép lớn bị rơi xuống. Công nhân của công trường hốt hoảng, kêu lên và chạy tới nơi xảy ra tai nạn. Nhưng, đã muộn. Chàng trai đã bị tấm thép đè lên người.

Chàng trai đã ra đi.
Các bạn cùng lớp ở trường đại học chạy tới và phát hiện trong túi chàng trai có ba di vật. Đó là một lá thư của cô gái viết tặng chàng trai vào ngày lễ tình nhân ba năm trước. Một chiếc bút máy có khắc bông hoa mai rất đẹp. Cô gái tên là Mai. Vật thứ ba là một dĩa VCD ghi hình và âm thanh một bài hát tâm tình do chàng trai vừa đàn vừa hát. Đoạn cuối của bài hát còn có mấy câu vĩ thanh: “Nếu như anh không thể mang lại hạnh phúc cho em, anh sẽ tự nguyện ra đi đến một chân trời gốc bể nào đó một mình, cầu chúc cho em hạnh phúc”. Nghe tiếng hát và lời vĩ thanh của chàng trai, các bạn nam nữ khóc gào lên như mưa gió.
Sinh mạng của chàng trai như một ánh sao băng vụt tắt.
Nếu cô gái để cho chàng trai ôm một chút?
Nếu như cô gái quay lại nhận tặng vật của chàng trai?
Nếu như chàng trai không mãi nhìn về phía ban công nhà cô gái có ánh sáng đèn dịu dàng?
Thực ra, sống và chết, yêu và hận chỉ là trong chốc lát.
Ba tháng sau, đám cưới của cô gái được tổ chức ở một khách sạn hào hoa, sang trọng. Người điều khiển cuộc vui mở đầu: “Xin cô dâu xinh đẹp cho biết câu nói đẹp nhất khi người ta yêu nhau say đắm là gì?”

Cô gái khóc, nước mắt ròng ròng.
Nhưng cố trả lời: “Đó là câu … cho anh ôm em một chút … được không?”.
- Hay lắm … đúng lắm. Mọi người tán thưởng, vổ tay.
- Đề nghị chú rể ôm cô dâu … Ôm đi … đừng xấu hổ …
Cả phòng cười ồn ào, nhộn nhịp. Chú rể ôm lấy cô dâu. Lúc này cô dâu cứ đờ đẫn. Vài giọt nước mắt chảy trên mặt cô gái.
Bên ngoài khách sạn. Trời sáng trong. Mây trắng bay. Có tiếng đàn chim bay vọng lại.



Sanchikaro


August 19th, 2009 at 8:32 AM
Bài này kết thúc hơi nhảm nhưng cũng nhắc nhở mọi người sống thực với tình cảm của mình …
Chúc các bạn một ngày vui vẻ …
August 21st, 2009 at 8:05 AM
cái này ko phải m viết, ngốc…web gì đâu toàn mấy thứ lảm nhảm…được free ah, có mỗi cái hôm trước m cho t nghe có vẻ khá khẩm nhưng hình như đã nghe ở đâu đó rùi ku ah!…hình như trên xe bus…để blog hay hơn, web có mỗi cái đăng quảng cáo tạo web của m
August 22nd, 2009 at 8:36 PM
Quên chú thích quài, bài này là bài trích trong báo Hoa Học Trò.
August 28th, 2009 at 6:15 PM
e ko thích kết thúc thảm vậy,nếu thêm vô một đoạn cô gái giật mình tỉnh dậy,thấy thì ra đó chỉ là giấc mơ,và đi tìm chàng trai,thì tốt hơn, nhưng có những chuyện ko thể là mơ dc hic, chán thật